Vừa ra trường tôi đã lấy chồng, tuy đó là quyết định vội vàng so với mọi người nhưng tôi vẫn có lý do riêng. Và rồi tôi đã sai lầm từ đây.
Bản thân tôi không muốn cha mẹ phải lo lắng cho mình nhiều với đồng lương hưu ít ỏi, bởi thế, tôi quyết định lấy chồng dù mẹ đẻ vẫn đang cố gắng xin việc cho tôi.
Về nhà chồng được một tháng, tôi tính chuyện xin đi làm, một thời gian sẽ sinh con, nhưng mọi chuyện xoay chuyển 180 độ. Mẹ chồng yêu cầu vợ chồng tôi phải sinh ngay cho bà đứa cháu nối dõi tông đưòng. Bà bảo điều đó mới là quan trọng nhất, việc đi làm cứ dẹp sang một bên.
Thất vọng, ôm cái bằng đại học với bao nhiêu hoài bão ở trường, tôi thấy mình chẳng khác nào đứa không ăn không học chỉ biết ngồi ăn bám.
Tháng nào mẹ chồng tôi cũng hỏi, soi tôi từ việc có thèm ăn cái gì không. Cô em chồng thỉnh thoảng chạy về nhà xem chị dâu đã có biểu hiện gì chưa khiến đầu óc tôi căng như dây đàn.
Chồng tôi vẫn phụ giúp gia đình kinh doanh, nhưng anh chỉ biết làm, dù đã có gia đình riêng song đi đâu, làm việc gì cần đến tiền anh đều phải “trình” với mẹ, cảm thấy “hợp lý” bà mới chi. Bà bảo “vợ chồng ăn đã có tao lo, cần gì đến tiền mà tiêu”, chồng tôi cũng im lặng đi vào. Mấy chỉ vàng làm của hồi môn vợ chồng tôi đã bán gần hết. Chẳng lẽ việc gì cũng phải ngửa tay xin mẹ chồng.
Nhìn chồng bất lực trong gia đình tôi càng thêm chán nản. Tạm gác chuyện xin việc sang một bên, tôi hy vọng có con sẽ cải thiện được vấn đề. Rồi ước mong cũng thành sự thật. Nhưng...
Tôi kêu đau bụng, mẹ chồng nhất quyết không cho tôi đi viện, với triết lý “trời sinh trời dưỡng”, “ngày xưa tao nuôi mấy đứa con có làm sao đâu, cứ uống thuốc lá là khỏi hết”.
Uống thuốc lá mẹ mua cho, chưa đến tháng thứ hai tôi đã bị thai lưu, hy vọng của tôi vụt tắt.
“Một lần sa bằng ba lần đẻ”. Tôi ốm. Bác sĩ đến nhà truyền, nửa đêm tỉnh dậy không thấy ai ngồi túc trực, bình nước truyền đã cạn từ bao giờ.
Không có tiền tiêu, cuộc sống túng quẫn, tôi rớt nước mắt nói với chồng “em chỉ còn có mấy nghìn thôi” nhưng đâu vẫn vào đó. Nói với mẹ chồng thì lại vẫn cái lý luận đó, tôi muốn bồi bổ thêm lấy sức để sinh con cũng không được.
Tôi trở nên lầm lũi, ít ra ngoài, ít giao tiếp, ít nói hơn. Tôi không thể gọi điện về nhà xin tiền mẹ, tôi không nỡ để bố mẹ thấy tôi sống khổ. Rồi vô tình tôi biết được mẹ chồng muốn chi phối chúng tôi về kinh tế vì bà sợ nếu giao cả cho tôi, tôi sẽ ôm tiền về cho nhà ngoại, “cả họ nó đang khố rách áo ôm kia kìa”.
Lòng tôi quặn thắt. Tôi đã sai khi trông chờ họ xin cho tôi một công việc, sai khi muốn thay đổi cuộc sống bằng cách lấy chồng. Phải rồi, vì thế mà họ khinh tôi...
Bài bình luận
Bình luận