ĐBP - Chưa bao giờ, giải quyết vấn đề HIV/AIDS lại “nóng” như hiện nay. “Nóng” vì con số thống kê số người, mô hình lây nhiễm HIV/AIDS khiến dư luận lo ngại. Ở Điện Biên, hàng loạt các giải pháp, cùng với đó là những đề xuất, quy định liên tục được đưa ra. Song các nỗ lực của tỉnh sẽ không đạt hiệu quả nếu không có sự ủng hộ mạnh mẽ của người nhiễm HIV và cộng đồng.
Những năm qua, HIV/AIDS tuy đã kiểm soát được songHIV/AIDS vẫn đang lan rộng ra cộng đồng. Cả 9/9 huyện, thị, thành phố với 90/112 xã, phường, thị trấn của tỉnh đã ghi nhận các ca nhiễm HIV.
Vấn đề HIV/AIDS làm “nóng” dư luận trên thực tế đã phản ánh hiệu ứng tích cực từ những can thiệp của tỉnh và cơ quan điều phối các hoạt động phòng, chống HIV/AIDS. Hai năm trở lại đây, tỉnh đã triển khai và giám sát các hoạt động phòng, chống HIV/AIDS quy mô rộng trên cơ sở điều kiện về nguồn lực và nhu cầu thực tế cho các hoạt động như: Thông tin, giáo dục, truyền thông, can thiệp giảm hại tại các xã, phường trọng điểm; điều trị ARV, giảm phân biệt và kỳ thị đối xử trong cộng đồng... Đặc biệt là, qua tăng cường giám sát, tư vấn xét nghiệm tự nguyện; mở rộng mạng lưới xét nghiệm sàng lọc HIV và duy trì tốt công tác điều trị ARV cho bệnh nhân AIDS nên đến nay, tỷ lệ nhiễm HIV còn sống/số dân là 0,79%. Ngành chức năng đã thực hiện quản lý thường xuyên được 90,3% số người nhiễm HIV trên địa bàn. Và qua các hoạt động tư vấn, can thiệp giảm hại, hiện có người nhiễm HIV đến 10 năm vẫn còn sống.
Những can thiệp nêu trên chứng tỏ nỗ lực của tỉnh trong việc hạn chế và đẩy lùi đại dịch HIV/AIDS ra khỏi cộng đồng. Tuy nhiên qua thực tế, chúng tôi nhận thấy: hoạt động phòng, chống HIV/AIDS vẫn và sẽ gặp không ít khó khăn do sự kỳ thị và phân biệt đối xử đối với người nhiễm HIV/AIDS trên địa bàn vẫn còn rất nặng nề. Do lo ngại việc bị kỳ thị, nhiều người nhiễm HIV đã không dám công khai thừa nhận tình trạng bệnh của mình để được hỗ trợ, giúp đỡ, điều trị; những người có hành vi nguy cơ cao chưa dám đi xét nghiệm. Mặc dù mô hình nhóm đồng đẳng (điển hình như câu lạc bộ Hoa Hướng dương các huyện: Mường Ảng, Tuần Giáo và T.P Điện Biên Phủ) hoạt động khá hiệu quả tại các điểm “nóng” về HIV/AIDS, song ngay đội ngũ đồng đẳng viên cũng còn e ngại trong quá trình hỗ trợ, can thiệp giảm tác hại của HIV trong cộng đồng... Thực tế đó cho thấy, công cuộc phòng, chống HIV/AIDS trên địa bàn tỉnh còn rất nhiều thách thức.
Phải nhìn nhận rằng: giải quyết vấn đề HIV/AIDS là bài toán nan giải. Thực trạng diễn ra hiện nay một phần là hệ quả của sự hiểu chưa đúng, chưa đủ về căn bệnh thế kỷ này. Những giải pháp từ TW và của tỉnh dù đã khá đồng bộ cũng chỉ giải quyết được phần ngọn (khám, sàng lọc, điều trị, can thiệp giảm hại…). Chưa kể đến việc công khai tình trạng bệnh là thuộc về trách nhiệm và ý thức của cá nhân trong cộng đồng. Thế nên, ngoài việc triển khai các chương trình hành động của tỉnh, để thực hiện mục tiêu chương trình phòng chống HIV/AIDS rất cần sự chia sẻ,trách nhiệm của cộng đồng; bắt đầu từ việc tránh kỳ thị người nhiễm HIV/AIDS. Làm gì để người nhiễm HIV/AIDS công khai bệnh của mình và mạnh dạn tham gia phòng, chống AIDS. Làm gì để xóa bỏ sự phân biệt và kỳ thị đối xử của cộng đồng đối với người nhiễm HIV vẫn là câu hỏi khó trong giai đoạn hiện nay.
Bài bình luận
Bình luận